VNMG NHƯ HỘP BÚT CHÌ MÀU

“Tôi nhìn màu cam như soi chính bóng mình, nghe từng lời nói như lời gọi từ bên trong: “sao không đứng dậy? Sao không đấu tranh? Hãy sống, đừng tồn tại!”

Sinh nhật 4 tuổi đang đến (8/5/2015), chúng tôi muốn đăng lại bài viết của Thùy Linh cách đây 3 năm, nhân dịp sinh nhật đầu tiên của VNMG.

Tháng tư nhẹ bước trôi về…

Tôi chợt nhớ cơn gió mát lành đã đưa tôi đến khu vườn mùa xuân – buổi chia sẻ kỹ năng báo chí ngày 19.2, và gieo tôi ở lại với VNMG…

Thấm thoát mùa qua đi, đánh dấu khoảnh khắc những con người có chung niềm đam mê hội tụ, những lần gặp gỡ đầy tiếng cười trong sự háo hức ngóng chờ, và ghi dấu cả những yêu thương gắn kết bao cái tên xa lạ trở thành một gia đình.

Những ngày đầu bỡ ngỡ…Có cái gì đó ồn ào, mạnh mẽ như một cơn lốc quét qua, làm thay đổi cả cuộc đời của bạn: thư đầy hộp, tin đầy nhà, ngập tràn sự kiện…

Cảm xúc vỡ òa, choáng ngợp trước cái thế giới bao la kỳ diệu mà bạn lạc bước đi vào. Nhưng có đôi lúc tôi cảm tưởng mình chỉ là một bóng hình nhỏ bé, cứ ngụp lặn giữa đôi bờ tri thức ở nơi đây.

Đó là một cảm giác không mấy dễ chịu, nó làm nản lòng những người mới đến, hoặc tạo ảo ảnh bao quanh những người mộng mơ. Bạn phải quyết định, hoặc cứ để bị cuốn trôi đi như thế, hoặc bạn phải bơi. Tôi chọn bơi, để có thể trở thành một phần thực sự của nơi này…

Có một sự thay đổi đáng kể ngay sau quyết định đó. Tôi chợt nhận ra, tổ chức này không phải chỉ là chiếc cúp vàng lấp lánh đến chói mắt, nhưng rồi một ngày sẽ nhuốm phủ bụi thời gian nằm quên lãng nơi góc tường. Nó là một điều gì đó vừa gần gụi, vừa thiêng liêng hơn; cứ nhẹ nhàng thấm vào cuộc sống của bạn tự nhiên như nước, như không khí…và lúc nhận ra, thì đã thấy mình yêu mất rồi…

Bơi – là hành trình khám phá tìm lại bản thân, kể cả những điều đã mất hay những điều ta chưa từng biết nó tồn tại trong tâm hồn. Mắt tôi đã thôi nhìn sự hào nhoáng của các sự kiện, tai đã thôi nghe sự ca tụng những điều cao siêu.

Tôi bắt đầu cảm nhận, cảm nhận được tình bạn nảy nở qua những lời thăm hỏi động viên, qua những chia sẻ từ chuyện thường ngày đến niềm đam mê yêu thích, giản dị mà thân thương đến nao lòng.

Tôi tìm thấy chính mình từ thời còn thơ dại, khơi dậy bao ước mơ mà bấy lâu đã ngủ quên trong bộn bề cuộc sống. Mỉm cười nhìn đời bằng ánh mắt trẻ thơ, và tìm lại vẻ đẹp của mình.

Cứ từ từ như vậy, bằng yêu thương hồn hậu, VNMG làm thay đổi mỗi con người…

colored-pencil-close-up-macro-drawing-hd-wallpaperĐối với tôi, mỗi người bạn nơi đây là một chiếc bút chì màu. Tôi yêu màu đỏ, mặt trời bé nhỏ của tôi. Mỗi khi có dịp nhìn thấy khuôn mặt bừng sáng rạng ngời ấy, mọi ưu phiền trong tôi vụt tan, nỗi niềm lo chợt như mềm lại, cháy bừng năng lượng tràn trề.

Tôi yêu màu tím, tím lặng nhẹ nhàng mà vững vàng cứng cỏi, luôn ổn định, đủ để tôi dựa vào, đủ để tôi tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.

Và chẳng thể nào quên, màu cam rực rỡ ấy, gam màu tương phản thật sự mạnh mẽ, luôn phản biện đấu tranh cho những điều tốt đẹp.

Tôi nhìn màu cam như soi chính bóng mình, nghe từng lời nói như lời gọi từ bên trong: “sao không đứng dậy? Sao không đấu tranh? Hãy sống, đừng tồn tại!”.

Và một màu đen huyền bí, cuốn hút đến nao lòng; gam màu ấy tôi chưa từng chạm đến, nhưng tôi sẽ khám phá trong một ngày không xa…

Còn rất rất nhiều màu tươi đẹp nữa, từ những màu nóng ấm kiêu sa luôn làm điểm tựa, đến những màu hài hòa nhỏ nhắn tỏa mọc xung quanh…Đối với tôi, những gam màu này là có thực, tuy xa xôi cách trở chỉ dõi theo bằng networking, nhưng chúng vẫn từng ngày từng giờ ảnh hưởng, vẽ nên màu sắc sống động trong cuộc đời của tôi.

Những gam màu gọi tên, tôi xin giữ cho riêng mình, trong cuộc hành trình đi tìm vẻ đẹp của những gam màu mới, và khám phá vẻ đẹp tiềm ẩn của những gam màu tôi đã đi qua. Và, tôi thực sự yêu hộp bút chì màu của mình…

Nếu như phải trả lời câu hỏi: “VNMG trong bạn là gì?”, quả thật tôi cũng không biết nữa. Nhưng liên tưởng mạnh mẽ và gần gụi nhất lại đưa tôi về một khu vườn. Ở nơi ấy, mỗi chúng ta đều có khoảnh đất của riêng mình, được tự tìm tòi hạt giống và bắt đầu gieo mầm ý tưởng.

Món quà tuyệt vời nhất ở đây không phải chỉ là những trái chín mọng cây, mà là việc tận hưởng cả một quá trình trải nghiệm: từ lúc hạt được gieo vào đất đến khi chiếc chồi non đầu tiên đâm vươn lên, một sớm mai cảm nhận niềm vui bất ngờ khi thấy chiếc lá mầm xanh bé xíu mới mọc đến niềm hân hoan khi cây trỗi mình lớn dậy, kết trái đơm hoa…

Tôi nhớ cảm giác háo hức ngóng chờ được nhận mail mỗi ngày, cập nhật face của nhóm, bất ngờ đọc được một cái tin hay, một vấn đề thú vị như “lời chửi mắng và Đức Phật”, “tiền được sinh ra từ hư vô”…khi ấy cuống cuồng một niềm vui mới, như cô gái xòe váy hoa rực rỡ giữa nắng ngày hè, ấy là khi hạt bắt đầu gieo.

vnmgNiềm vui khi khám phá một lĩnh vực mới mẻ: thử làm nhà kinh tế phân tích về tiền, thử làm nhà tâm lý học nghiên cứu về hành vi con người, hay nhà giáo dục tham gia hoạch định chính sách.., đó là niềm vui được thử sống thêm một cuộc đời, niềm vui hăng say trong lao động tại chính mảnh vườn của mình.

Một ngày kia, khi những mầm cây mùa xuân đã lớn, khu vườn rạng rỡ một vẻ đẹp tuyệt vời. Những nhánh cây to vươn mình, tỏa xòe tán lấp lánh dưới nắng hè, che bóng cho những hàng cây non dưới chân, và cho cả thảm cỏ mầm đang lung linh dậy lên sức sống. Những sắc hoa đằm thắm khoe hương, và những trái ngon căng mọng trên cành. Một bữa tiệc sinh nhật quá đủ đầy: đủ đầy màu sắc, đủ đầy hương thơm, đủ đầy mùi vị, đủ đầy cho một cuộc đời.

Ngày sau chắc chắn chúng ta còn dự sinh nhật lần thứ hai, lần thứ ba…và có thể con số đó còn rất lớn…, nhưng tôi vẫn cảm thấy cực kỳ may mắn và vui sướng được chứng kiến từ buổi đầu sinh nhật, như đón nhận món quà trái chín mùa đầu.

Giờ đây VNMG mới là mảnh vườn con, nhưng tôi tin rằng với nhiệt huyết hăng say của những người giữ vườn, ngày sau nó sẽ trở thành một cánh đồng, một khu rừng…Cùng nhau vun đắp, cùng nhau yêu thương, và điều đó sẽ trở thành sự thật…

Và, VNMG trong tôi là tình yêu…

Đoàn Thị Thùy Linh

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

Facebook